Anh Nang Nhiem Mau - Chan Phuong

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:02' 15-03-2024
Dung lượng: 721.9 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:02' 15-03-2024
Dung lượng: 721.9 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
Table of Contents
Chương 01
Thằng Thuận Đầu Bò
Chương 02
Trong Gia Đình
Chương 03
Một Tai Nạn Xe Hơi
Chương 04
Hộp Quẹt Máy Và Phong Thuốc Lá
Chương 05
Một Câu Tuyên Bố Ngông Cuồng
Chương 06
Cạch Đến Già
Chương 07
Bức Điện Tín
Chương 08
Tìm Người Đàn Bà
Chương 09
Bé Thu
Chương 10
Trong Căn Nhà Gỗ
Chương 11
Như Một Phép Lạ
Chương 12 (hết)
Một Vài Suy Diễn
Ánh Sáng Nhiệm Mầu
Tác giả: Chân phương
Ebook: Cuibap
Nguồn: tusachtuoihoa
Chương 01
Thằng Thuận Đầu Bò
Đến đại lộ Cộng Hòa lúc nào cũng không hay, Hiệp theo
thói quen cho xe chạy chậm lại. Đây là một trong những con
đường còn xứng danh là một đại lộ của Đô thành, có đường
rộng cho xe lớn lướt vội vàng, có lối thênh thang cho xe hai
bánh chạy ung dung, có lề lót gạch phẳng phiu và nhất là có
bóng mát, thật nhiều bóng mát cho người đi bộ.
Ở đây, mỗi người cất bước là một vì vương tiến giữa hai
hàng cây sừng sững như những tên lính khổng lồ đứng thẳng
tắp giương lên thật cao những chiếc lọng thiên nhiên lợp bằng
lá cây xanh ngắt.
Dù bận đến đâu, Hiệp cũng không nỡ cho xe chạy nhanh
trong cái khung cảnh êm đềm ấy. Nó gợi lại trong đầu chàng
bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào của thời thơ ấu. Bao nhiêu buổi
sáng mát rượi, bao nhiêu buổi chiều dìu dịu, chàng đã được
cùng các bạn nô đùa thỏa thích nơi đây trong khi ở đàng kia,
không xa, trời nắng như đổ lửa.
Hiệp mỉm cười ôn lại những trận đấu sức cùng các bạn
ngày nào trong bóng cây râm mát.
Bỗng chàng giật mình thấy một toán sáu bẩy cậu học sinh
trạc 14, 15 tuổi đang sắp sửa dánh nhau. Đánh nhau thật sự
chứ không phải giả ngộ như ngày xưa chàng nô giỡn cùng
chúng bạn.
Một bên hai cậu, một bên đông gấp đôi, bốn cậu, đã quăng
cặp xuống đường, sắp xông vào đấm đá.
Hiệp ngừng xe, chưa kịp chạy lại can thiệp đã thấy từ đâu
phóng tới một cậu học sinh thứ bẩy cũng trạc tuổi sáu cậu kia.
Cậu này giang hai tay tách sáu người ra làm hai toán.
- Thôi – cậu ôn tồn nói – cho tôi xin đi, anh em cả mà,
đánh nhau chi cho mệt, kỳ lắm!
Hiệp ngạc nhiên, bụng bảo dạ tiếng ai nghe quen quen như
tiếng thằng Thuận. Vẫn ngồi yên trên xe lúc này đã đậu sát lề,
chàng gỡ cặp kính râm ra coi, thấy quả là cháu mình, lại đeo
kính lên, lặng yên thử xem nó hòa giải các bạn của nó ra sao.
Thuận, một tay cầm cặp, vẫn tươi cười giang rộng hai tay
như một đôi cánh xòe ra giữa hai toán đứng ngó nhau gườm
gườm.
Quay sang bên phải, nó bảo hai cậu vốn là bạn cũ ở gần
nhà:
- Thiết, Thực, hai bác đang trông ở nhà kìa! Nghỉ hai giờ
cuối, sao còn lạng quạng ở đây? Về nhà lẹ đi kẻo hai bác la cho
đó!
Rồi quay sang bên trái, nó ngạc nhiên nhận được một
người quen:
- Ủa! Lợi hả? – nó hỏi – Giờ này chưa đi học sao? Hà hà,
anh phải mách anh Lộc trị tội cậu này mới được!
- Giáo sư bệnh – Lợi vội bào chữa – chúng em cũng được
nghỉ hai giờ chót mà.
- Ờ, thôi được – Thuận nói – Lợi về đi. Cả ba anh nữa.
Học trò với nhau cả mà, ai lại nói chuyện phải trái với nhau
bằng đấm đá bao giờ!
Thằng Lực, to con và vẻ mặt ba trợn nhất trong đám bạn
thằng Lợi, định sừng sộ. Thằng Lợi vội gạt đi, cướp lời:
- Vâng, vâng, chúng em về… Dĩ hòa vi quý mà anh!
Trong khi hai anh em thằng Thiết dắt nhau đi vô hướng
đường Lý Thái Tổ thì Thuận rảo bước đi còn ngoái lại bảo
Lợi:
- Lợi vô nói với anh Lộc tối nay ghé chơi anh Thuận nghe!
- Dạ, anh Thuận nhớ đừng mách anh em đấy nhé.
- Ờ!
Hiệp mỉm cười, sắp nổ máy cho xe chạy, bỗng ngưng lại
lắng tai nghe.
- Lợi, thằng nào đó? – Lực hậm hực hỏi bạn – Thằng
Thuận nào mà mày có vẻ ngán dữ vậy?
- Anh Thuận bạn thân của anh Lộc tao đó. Khỏe lắm mày
ơi! Mày đánh không lại đâu!
- Nhưng tao không thích nó can cái kiểu đàn anh ấy – Lực
vẫn ấm ức nói – Đánh không lại, tao cũng không ngán.
Thằng Lợi cười cười:
- Biết rồi. tao thấy bộ dạng mày muốn ăn đòn nên phải
cướp lời không để cho mày gây sự. Bộ mày chưa nghe tiếng
Thuận đầu bò sao?
- Chưa, nó ghê gớm như thế nào, nói tao nghe đi.
- Oai hùng không thể tả! – Lợi ba hoa kể – Chẳng những
một mình thằng Lực chả đi đến đâu, cho luôn cả ba thằng
chúng mày xúm vào, ảnh cũng đá bay trong nháy mắt. Đến
anh Lộc tao sừng nhất trường, muốn hạ tụi du đãng choai
choai xóm Sáu Lèo để cho các em lớp Sáu khỏi phải nạp tiền
mãi lộ, còn phải nhờ anh Thuận giúp một tay mới xong.
Chúng mày biết không, năm sáu thằng đen chùi chũi và đô
thật là đô, có cả dao con chó nữa, thế mà hai anh ấy tay không
đánh cho một trận bò lê bò càng, cạch không dám bắt nạt và
làm tiền các em nhỏ nữa…
Thằng Chi nãy giờ đứng im, lên tiếng hỏi:
- Thằng chả cùng học với anh mày ở Chu văn An hả, Lợi?
- Đâu có!
- Nhưng chắc cũng trên chúng mình vài lớp? – Chi hỏi
gặng.
- Đâu có! – Lợi nhắc lại như một điệp khúc.
- Vậy cũng mới có lớp Mười thôi à? Thế mà ra vẻ đàn anh
ghê ta!
- Đàn anh là ở tư cách – Lợi cãi – Đàn anh là ở lối xử sự
chứ ở đời bộ mày tưởng mỗi lúc đứng ra vỗ ngực khoe học lớp
mấy lớp mấy ở trường này trường kia, hay vác bằng cấp ra lòe
cho thiên hạ sợ mà làm đàn anh được người ta hay sao? Nói
cho chúng mày biết mà ngán luôn. Anh Thuận đang học lớp
Tư đó.
- Lớp Tư là sao?
- Lớp Tư là lớp Tư tiểu học chứ còn là sao nữa. Được
không?
- Ủa, sao kỳ vậy? – cả ba đứa tròn mắt ngạc nhiên kêu –
Mày nói giỡn sao hả Lợi?
- Đâu có giỡn – Lợi quả quyết – anh Thuận cùng học với
anh Lộc tao từ lớp Một, lớp Hai tiểu học. Bây giờ anh tao sắp
thi Tú Tài I mà anh Thuận vẫn lẹt đẹt ở lớp Tư. Chúng mày
thấy có kỳ không?
- Kỳ chứ sao không kỳ! Tao chưa thấy ai chậm chạp một
cách quá quắt như vậy.
Lợi thở dài, đáp lời thằng Chi:
- Không phải là chậm, mày ơi! Vì có chậm cũng chỉ chậm
đến hai năm là cùng, chứ đâu có thua sút đến những sáu bẩy
năm lận. Ông ấy cứ lằng nhằng leo từ lớp Một lên đến lớp
Năm, rồi lại mỗi năm mỗi tụt xuống một lớp. Lại leo lên, lại
tụt xuống, y như ngày xưa người ta leo cột mỡ, quanh đi quẩn
lại đến nay lớn xộn vẫn còn ở lớp Tư.
Thằng Lực đã hết cau có, phì cười nói khôi hài:
- Không biết chừng cuối năm nay ông ấy dám “lên” lớp Ba
cho mà coi!
- Dám lắm! – Lợi trả lời, nét mặt nghiêm trang.
Thằng Ngoan, đứa thứ tư trong bọn, lên tiếng:
- Tao chắc gia đình nó bê bối, thả lỏng cho nó chơi rông tối
ngày, không ai nhòm ngó chi đến bài vở của nó chứ gì.
- Khỏi có bê bối đi! – Lợi hăng hái cãi – Mày biết ba anh ấy
là ai không? Bác sĩ lận. Ông bác sĩ Hòa hay chữa thí cho
người ta đó! Ông nội anh ấy cũng là giáo sư nữa chứ bộ giỡn
sao! Ai cũng dư sức nhồi cả đống chữ vào trong đầu ảnh,
nhưng chữ vẫn không chịu vô mới ức người ta chứ!
Thằng Lực cười hì hì, vỗ tay vào đùi bôm bốp, có vẻ khoái
chí.
- Tao hiểu rồi – nó nói – Tao hiểu vì sao người ta gọi nó là
thằng Thuận đầu bò rồi. Có phải vì nó quá tối dạ nên thầy
giáo hay bạn bè mới sỉ vả nó như vậy không, hả Lợi?
- Đúng – Lợi gật đầu đáp – nhưng cũng chỉ đúng có một
phần mà thôi. Phần khác, người ta cho anh ấy là đầu bò đầu
bướu vì anh ấy bướng bỉnh không chịu được. Có điều cái
bướng của anh ấy là cái bướng hay mà chúng ta phải học. Anh
Lộc tao bảo đó là cái tính bất khuất của người anh hùng.
Nghĩa là khi nhận thấy mình có lẽ phải nhất định bênh vực lẽ
phải đó cho bằng được. Có lần anh ấy dám đánh nhau với hai
tên anh chị to lớn, mặt mũi dữ dằn, để che chở cho một thằng
nhỏ bị chúng hà hiếp. Anh ấy yếu sức, yếu thế bị đòn đau
nhưng không chịu lùi bước, rốt cuộc hai thằng kia sợ cái gan lì
của anh ấy mà phải chào thua đó.
- Thảo nào – Thằng Lực kết luận – thảo nào tao thấy thằng
Lợi sợ nó một phép. Cả tao, tao cũng đâm ra phục nó nữa mới
chết chứ!
Bốn đứa kéo nhau bề, vẫn tiếp tục nói chuyện huyên
thuyên.
Hiệp thở dài, nổ máy cho xe lướt nhẹ trên những vũng
nắng đọng rải rác trên mặt đường láng bóng. Gió reo vui trong
lá, nhưng lòng người bâng khuâng, buồn vui lẫn lộn, buồn
nhiều hơn vui…
Chương 02
Trong Gia Đình
Đang ngồi đọc báo, Hiệp nghe tiếng cửa mở, ngửng đầu
lên, ngó thấy bà Hòa, người chị dâu, vừa bước vào vừa niềm
nở hỏi han:
- Chú ba đã đi làm về đấy à?
- Thưa chị vâng – Hiệp đáp – chị đi đâu về mà em thấy chị
có ý vui tươi hơn mọi ngày?
- Tôi lại đàng trường thằng cháu Thuận đó chú.
Ngồi xuống chiếc ghế bành trước mặt em, bà Hòa thong
thả kể:
- Thế này, chiều qua tôi nhận được thư ông Hiệu trưởng
mời tới trường để nói về việc học của cháu. Mấy năm nay, mỗi
lần nhận được thư mời như vậy là y như rằng ông ấy cho hay
thằng cháu của chú học không được, phải xuống lớp. Tôi rầu
hết sức. Ông và ba nó cũng buồn không kém. Bởi vậy, lần này
được thư, tôi lại trường mà không trình ông hay trước, cũng
không cho ba nó hay luôn nữa. May sao bữa nay “hên”. Trông
nét mặt của ông Hiệu trưởng và nụ cười của ông ấy, tôi yên
tâm được phần nào. Quả nhiên ông ấy hân hoan báo cho biết
cháu đã có tiến bộ đôi chút, nếu cố gắng cuối năm có thể lên
lớp được…
Ngưng mấy giây để lấy hơi, bà Hòa nói tiếp:
- Tôi cứ lo ngay ngáy phen này cháu phải xuống lớp Ba thì
cực không biết thế nào mà kể.
- Ông Hiệu trưởng có cho biết hạnh kiểm của cháu ra sao
không hả chị?
- Có chứ! Trường này tuy nhỏ nhưng lo việc giáo dục rất
đứng đắn. Bao giờ hạnh kiểm cũng được chú trọng đến trước
việc học hành. Và cháu chú tháng nào cũng được điểm hạnh
kiểm tối đa, 10 trên 10, đó chú.
- Vâng, vậy cũng mừng – Hiệp nói – Chứ học đã kém mà
hạnh kiểm lại bết bát thì thật là “hết thuốc chữa”.
Bà Hòa tâm sự với em:
- Nói chú mừng, lần nào ông Hiệu trưởng cũng khen cháu
có hạnh kiểm gương mẫu, anh chị cũng được an ủi phần nào.
Ông ấy thường nói như thế này : Học sinh chỉ cần hiền,
ngoan, lễ phép là đủ được 10 trên 10 điểm hạnh kiểm một
cách dễ dàng. Cháu Thuận không những hiền, ngoan, mà còn
rất tốt bụng, hay bênh vực kẻ yếu và thích giúp đỡ mọi người.
Cháu xứng đáng được một số điểm gấp đôi, nhưng tôi rất tiếc
không thể phê điểm ra ngoài thông lệ được. Do đó, tôi xin
nhắc lại, tôi quý cháu lắm nên vẫn giữ cháu ở đây để cố gắng
làm sao cho một ngày kia trí tuệ cháu được mở mang cho bằng
người ta.
- Vậy ra – Hiệp nói – việc học của cháu chẳng những là
một nỗi gian truân đối với gia đình ta mà còn là một thử thách
đối với trường học của cháu nữa.
- Phải rồi – bà Hòa nói – Tuy nhiên, ông Hiệu trưởng có lo
cũng lo có chừng, chứ ba nó lo, tôi thấy thật tội. Ai đời làm
việc suốt ngày ở nhà thương, tối về ăn vội vàng miếng cơm rồi
xoay trần ra dạy con học mà chẳng thấy tiến bộ được chút xíu
nào, chú bảo có tức không chứ! Anh ấy kiên nhẫn hết sức, cố
không đánh con, không sỉ vả con, song đôi lúc giận quá cũng
không dằn được, thế là quát tháo ầm nhà, rốt cuộc cháu đã tối
dạ lại càng thêm rối trí. Nghĩ tội cho cả hai cha con!
- Nhưng dù sao cũng tội cho thằng con hơn!
Bác sĩ Hòa về từ lúc nào không ai nghe thấy tiếng xe, mở
cửa bước vào góp chuyện. Ông đăm chiêu ngồi xuống, tiếp:
- Trông mặt cháu nó lúc ngồi học thấy tội nghiệp vô cùng,
chú ạ! Đôi mi mắt nặng nề sụp xuống khiến cho toàn khuôn
mặt của nó có một nét đần độn lạ thường. Nghĩ xót xa cho
con, lại chua xót luôn cả cho chính mình.
Ông Hòa bước tới trường kỷ ngồi xuống cạnh Hiệp trong
khi bà Hòa đứng dậy lấy nước cho chồng giải khát với em.
- Chú ba à – ông Hòa tâm sự - từ ngày ông thấy tôi nổi
nóng đánh mắng cháu, ông không cho tôi kèm cháu nữa. Ông
có tuổi, ông kiên nhẫn hơn, khoa sư phạm lại là nghề tay mặt
của ông nữa nên dậy cháu có tiến bộ hơn đôi chút.
- Mình à – bà Hòa hỏi chồng – có khi nó tiến bộ nhờ
những lúc nó học truyền khẩu với chú sau những buổi tập võ
ngoài vườn cũng chưa biết chừng.
- Không biết nữa – ông Hòa mỉm cười đáp – Chỉ những khi
thằng Thuận tập võ, tôi mới thấy những nét thông minh của
nó xuất hiện. Từ ngày chú đổi về đây, mãi đến hôm nghỉ cuối
tuần lễ trước, tôi mới có dịp coi chú dậy cháu đánh quyền, tôi
nhận thấy đôi mắt của cháu quắc lên thật sáng. Tôi nghĩ mắt
ấy phải là mắt của một người thông minh mới phải. Bữa ấy tôi
nhận thấy : học với tôi, cháu như một con cá tội nghiệp mắc
cạn, khác hẳn lúc tập với chú, nó như loài thủy tộc được vẫy
vùng dưới nước.
- Hay là mình cho con theo nghiệp võ? – Bà Hòa nhỏ nhẹ
ướm lời.
- Văn hay võ không thành vấn đề – ông Hòa trả lời – điều
cốt yếu là phải có một căn bản học trước đã. Không lẽ để cho
con cam phận làm lính i tờ hay sao?
- Thưa anh – Hiệp nói – em nghiệm thấy cháu chỉ học chữ
là không kham, thuộc đó rồi quên ngay đó, còn học võ thì
cháu sáng dạ lắm. Ngoài ra, kiến thức thông thường của cháu
cũng không đến nỗi tệ. Em nghĩ hay là cơ thể của cháu có một
cái gì không ổn.
- Có lẽ thế – ông Hòa đáp – tôi cũng nghĩ vậy. Tôi đã gia
công nghiên cứu mà chưa rõ được nguyên nhân…
Khi bà Hòa vào nhà trong lo cơm nước, ông Hòa đứng dậy,
đi đi lại lại trong phòng một lúc như đắn đo suy nghĩ, rồi lại
ngồi xuống cạnh em tâm sự:
- Nếu cháu bệnh, anh có bổn phận phải chữa cho kỳ lành
mới thôi, chú nghĩ coi ai đời cha làm bác sĩ mà con học hành
dốt nát quá như vậy. Lắm lúc nghĩ mà mắc cỡ.
- Anh cũng đừng quá nghĩ ngợi – Hiệp khuyên – Buồn là
buồn chung cho cả gia đình, chứ không riêng gì anh hay
cháu…
- Không, chú hiểu lầm tôi – ông Hòa mỉm cười ngắt lời em
– Không phải tôi mắc cỡ vì có con học dốt, mà mắc cỡ vì
không chữa được cho con khỏi dốt. Mắc cỡ hơn một bực nữa
là mình làm thuốc mà xét ra không có từ tâm bằng nó…
Ông Hòa hăng hái nói tiếp trong khi Hiệp ngơ ngác không
hiểu kịp ý người anh:
- Như chú thấy, tôi muốn giữ tròn đạo làm thầy của một
lương y nên suốt ngày tận tụy ở nhà thương và không hề nghĩ
đến chuyện mở phòng mạch tư như người ta. Ai ngờ chính
thằng cháu ngu đần của chú lại có sáng kiến thúc đẩy cha nó
mở một phòng mạch nho nhỏ ở nhà. Để chi, chú biết không?
Để chữa miễn phí cho bà con cô bác ở quanh đây, trong những
hẻm bùn lầy nước đọng. Họ quá nghèo để vào bệnh viện tư, và
quá bận về sinh kế để có thì giờ chầu chực tại các bệnh viện
công. Thành thử phòng mạch của tôi được việc cho họ vô
cùng. Và tôi cảm thấy mình hữu ích cho đồng bào hơn trước.
- Vậy mà khi mới đổi về đây, em cứ tưởng anh mở phòng
mạch để đỡ đần thêm cho chị chút đỉnh đấy chứ!
- Đã hết đâu chú! Từ ngày ông nội thấy tôi hay gắt mắng
cháu, ông không cho tôi dậy cháu nữa. Mỗi ngày ông dành ra
ít giờ kèm riêng cho cháu. Được mấy hôm, cháu chú đã tỉ tê
xin với ông nội dậy luôn cho ít chục đứa nhỏ thất học trong
xóm. Ông nội ừ rồi, nó lại nhõng nhẽo bắt bà nội và mẹ nó
khâu vá những quần áo cũ còn tốt cho những gia đình quá
rách.
- Ái chà – Hiệp bật cười lớn – thằng nhỏ vậy mà có óc lãnh
đạo. Thế nào cũng có ngày cậu cả bắt chú cậu dậy võ cho tất
cả các trẻ con trong khu phố!
- Dám lắm, chú ơi! – bà Hòa từ trong nhà bước ra góp
chuyện – Ông bảo thằng bé này tuy tư chất kém cỏi nhưng
ngày sau có thể khá được vì, ông nói, nó biết “trồng cây Đức”.
Ông dậy cả nhà phải lo làm điều lành để phúc lại cho con
cháu…
Ông Hòa cười hề hề bảo vợ và em trai:
- Đó là những chuyện siêu hình, tôi không dám có ý kiến
sợ cụ chửi chết. Nhưng tôi nghĩ nếu mình làm điều lành chỉ
cốt để cầu hưởng phúc về sau, chẳng hóa ra mình cầu lợi bằng
cách “đầu tư” cho tương lai sao? Theo ý tôi, tất cả những gì
gia đình ta có thể làm cho xã hội chỉ là một đóng góp nhỏ nhoi
giúp san bằng những chênh lệch quá đáng và có quá nhiều ở
chung quanh ta mà thôi.
Trời đất sinh ra con người, ai cũng như ai. Thế mà ta ở nhà
lầu, áo quần lành lặn, con cái được ăn học đàng hoàng, trong
khi cách đây chỉ ba bước, thiên hạ chui rúc trong những căn
nhà ổ chuột, áo quần rách rưới, trẻ con thất học, lêu lổng…
Sự bất công thật quá rõ ràng. Mình không tạo ra nó, nhưng
chính mình nghiễm nhiên hưởng thụ nó, mới chết chứ! Cho
nên tôi nghĩ mình có làm phước được tí nào chẳng qua cũng
chỉ để cho mình khỏi tự thẹn với chính mình mà thôi…
Ông bác sĩ đang nói thao thao thì Thuận và Thuần, chị nó,
đi học về, cùng bước vào phòng khách.
- Thưa ba má, thưa chú, con đi học đã về.
- Ờ, Thuận hôm nay có thuộc bài không?
Hiệp kéo Thuận vào lòng. Nó sịu mặt thưa:
- Thưa chú, cháu xui quá! Chiều nay con tưởng lượm ngon
ơ 20 điểm, ai ngờ suýt nữa bị ăn hột vịt.
- Sao vậy? Lại không thuộc bài chứ gì? – Hiệp hỏi.
- Không phải. Con có thuộc nhưng cô không kêu trả bài.
Cô hỏi một câu để thử coi học trò có hiểu rõ bài không. Con
giơ tay xin trả lời. Nhiều đứa cũng giơ tay. Cô trỏ con. Con
đứng lên, nói được một câu suôn sẻ, thấy cô gật đầu đã mừng,
rồi bỗng dưng con quên khuấy hết những gì phải nói tiếp. Một
phút trước, dường như con thấy câu trả lời hiện ra thật rõ
trong đầu óc con như được viết bằng phấn trắng trên một tấm
bảng đen. Nhưng một phút sau, tất cả dường như bị một bàn
tay vô hình xóa hết đi, không còn một nét. Chưng hửng, con
đứng ì ra, không nói tiếp được, mắc cỡ hết sức. May cô thông
cảm nên không trách mắng và cũng không cho điểm xấu.
Hiệp ôn tồn gạn hỏi:
- Cái điều con vừa nói với chú là một “hiện tượng”. Vậy cái
hiện tượng ấy có thường xẩy ra cho con không?
- Thưa chú, có. Nhiều bài ông giảng lại cho con, con nhớ
ngay và khi trả bài, tưởng chừng có thể đọc rành mạch từng
hàng chữ viết rõ ràng trong óc. Ác cái những hàng chữ ấy
thoắt hiện thoắt mờ, nên nhiều khi tưởng thuộc mười mươi
bỗng hóa ra chẳng thuộc một chữ nào.
Thuận nói tiếp trong khi Hiệp còn trầm ngâm suy nghĩ:
- Chú à, có lúc nằm chơi nghe chị Thuần học, con cũng
hiểu đôi chút và cũng có khi thuộc từng đoạn nữa. Con không
dám khoe vì sợ chị mắng là nói láo. Có lần chị làm toán viết
sai mấy con số trên bảng, con bảo chị và định sửa lại giùm cho
chị, nhưng vừa cầm cục phấn bỗng quên không biết phải sửa
ra sao…
Thuần nẫy giờ ngồi thủ thỉ cạnh mẹ bỗng nói xen vào:
- Thưa chú, đúng như vậy đó. Con coi lại quả nhiên con
toán ấy sai. Kể cũng lạ, chú nhỉ?
- Giá tấm bảng trong óc con không bị xóa hoài hoài một
cách ngang xương như vậy, có phải sung sướng biết bao không!
– Thuận than thở.
- Vậy thì em tôi thành nhà thông thái mấy hồi! – Thuần
cười trêu em.
- Và giỏi hơn chị là cái chắc! – Thuận cũng cười trêu lại.
- Còn lâu, em ơi!
- Rồi chị coi! – Thuận nói với nhiều tin tưởng – Để rồi chị
coi. Em có cảm giác một ngày không xa, em sẽ vỡ trí và không
còn cù lần như thế này mãi đâu.
Chương 03
Một Tai Nạn Xe Hơi
Bãi biển Vũng Tàu vừa trở lại là một nơi nghỉ mát lý
tưởng của miền Nam. Không còn những hoạt cảnh lố lăng, và
cũng không còn lối sống xô bồ của trai tứ chiếng, gái giang hồ
nữa. Trên mặt biển không còn nhấp nhô những mảng váng
dầu đen nhánh cũng như hai bên ven đường đã biến mất
những chiếc xe hơi sặc sỡ và nghênh ngang.
Ở Bãi Trước, ở Bãi Sau, ở Ô Quắn, nơi đâu cũng nước
biển trong xanh, cũng gió biển mát lành.
Buổi sáng, Hiệp, Thuận và Lộc, bạn nó, ba chú cháu bơi
lội, nô đùa, vùng vẫy chán chê rồi mới chịu lên bờ dắt nhau đi
ăn lót dạ.
Ăn xong, Hiệp thuê một chiếc ghế bố, nằm hóng mát dưới
bóng cây dương liễu trong khi Thuận, Lộc rủ nhau đi dạo
quanh bờ biển.
Bỗng đằng xa, trên đại lộ, có tiếng bánh xe hơi thắng gấp
rít gai rợn trên đường, tiếng va chạm mạnh, tiếng thủy tinh vỡ
loảng xoảng cùng với nhiều tiếng hét thất thanh.
Như một đàn kiến nhậy cảm, người lớn, trẻ con từ trong
nhà, từ bờ biển đổ xô lại thật nhanh, đứng chen đặc chung
quanh nơi xẩy ra tai nạn như bâu vào một cục mật khổng lồ
đen nhánh.
Mọi người đều xúc động mặc dầu họ không được chính mắt
thấy từ đầu tai nạn. Thấy rõ nguy cơ từ 30 giây trước, chỉ có
ba người : một bà mẹ, người lái xe và một viên cảnh sát.
Đường lúc đó vắng, cả trên lề, cả trên mặt lộ.
Trên lề, một thiếu phụ tuổi trạc 30, tay dắt cậu con trai
chừng 4, 5 tuổi, thung dung dạo mát dưới hàng cây cao vút.
Cậu bé chơi thích thú với một quả bóng xa, tay nắm chặt sợi
dây cho quả bóng lơ lửng trên đầu ngót một thước. Chưa vừa
ý, cậu bé còn cố rút tay ra khỏi tay người mẹ, rồi chạy trước
người mẹ mấy bước để cả hai tay được tự do chơi với quả bóng
cho thỏa thích.
Thiếu phụ mỉm cười bước theo, mắt không rời cậu bé đi
tung tăng trên khoảng lề đường thật sạch.
Bỗng quả bóng vọt bay chập chờn ra giữa lộ : sợi chỉ mảnh
mai buộc quả bóng đã sút khỏi bàn tay mũm mĩm nhưng vụng
về của cậu bé. Nhanh như cắt, cậu bé chạy theo quả bóng vừa
đúng lúc một chiếc xe hơi từ xa lao vút tới với một tốc độ
đường trường. Cái chết thảm thương của đứa trẻ ngây thơ, Tử
thần đã nắm chắc trong tay, người mẹ hốt hoảng hét lên một
tiếng, lao vội theo con.
Thằng nhỏ vấp té. Người mẹ cuống cẳng té theo. Vừa vặn
chiếc xe hơi lồng lên như một thú dữ điên cuồng chồm tới.
Hai mẹ con mười phần chắc chết cả mười.
Xe chạy rất nhanh nhưng người lái xe rất tinh mắt đã thấy
mối nguy từ lúc cậu bé vừa chạy xuống đường. Can đảm và
trầm tĩnh phi thường, y hãm bớt tốc lực, ngoặt tay mặt cho xe
leo lên lề, đụng vào một cây trụ đèn và đứng tắp lại.
Lanh lẹ nhưng không luống cuống, y mở cửa xe bước
xuống, chạy ra nâng cậu bé dậy. Như một gốc cây con vừa nhú
khỏi mặt đất không coi bão tố ra gì, nó nhoẻn miệng cười, hai
tay ôm chặt quả bóng mầu như sợ người ta giựt mất.
- May quá! – Người đàn ông nói – Cậu bé không hề hấn gì.
Y mừng rỡ ra mặt, hai tay phủi vội vàng những vệt bụi bám
vào áo quần thằng nhỏ.
Mẹ nó mặt cắt không còn hột máu, ôm choàng lấy đứa con,
xúc động, khóc nức nở.
- Cám ơn ông – bà ta nói – Ông tránh hay quá. Cháu nó
dại… Tưởng chết cả hai mẹ con…
Viên cảnh sát đứng gác ở đầu đường đã để ý đến chiếc xe
phóng quá nhanh này. Chưa kịp huýt còi gọi lại thì tấn kịch đã
bắt đầu xẩy ra lẹ như chiếu trên màn bạc, đành cưỡi xe máy
dầu lao tới.
Giơ tay chào lễ phép nhưng giọng nói nghiêm khắc, y hỏi
người lái xe:
- Đi trong thành phố, sao ông cho xe chạy nhanh quá vậy?
- Dạ, tôi xin nhận lỗi – người kia nhũn nhặn trả lời – Cũng
may mà tránh kịp đó ông, nếu không thì thật là tai hại.
- Phải – người cảnh binh ôn tồn khen – Ông can đảm và
bình tĩnh lắm, nếu không còn chi là tính mạng của bà đây và
cậu nhỏ. Tuy nhiên, ông phạm luật đi đường, tôi có bổn phận
làm biên bản. Xin ông vui lòng cho coi căn cước và thẻ chủ
quyền xe.
- Dạ.
Người xem túa đến mỗi lúc một đông. Kẻ vuốt má thằng
bé, người suýt soa ngó vết bánh xe cầy trên mặt lộ. Chỗ này
trầm trồ khen người lái giỏi, chỗ kia ước lượng tốc độ chiếc xe,
căn cứ vào vết móp của chiếc cản, vào độ cong của cây trụ đèn.
Mỗi người một lời, mỗi người một ý kiến, chả ai giống ai. Tất
cả như thích thú được góp phần của mình vào một biến cố
chẳng những vô hại mà còn làm cho sôi động cái không khí
tuy êm đềm nhưng hơi buồn tẻ của bờ biển sắp đến giờ nắng
gắt.
Trong đám người hiếu kỳ này dĩ nhiên có cả thằng Thuận
và thằng Lộc. Một đứa ngó viên cảnh binh lúi húi làm biên
bản, một đứa nhìn chăm chăm vào mặt người lái xe tài ba suýt
gây ra tai nạn chết người.
***
Hiệp đang nằm lơ đãng nhìn trời, nhìn nước thì thấy thằng
Thuận, thằng Lộc chạy ùa về, reo lên và tranh nhau khoe:
- Chú ơi, đàng kia vừa có một tai nạn xe hơi.
- Biết rồi, chú có nghe thấy tiếng bánh xe thắng gấp và
tiếng kính vỡ loảng xoảng. Có ai việc gì không?
- Thưa chú không – Lộc trả lời – Người lái xe giỏi thật là
giỏi. Chỉ một li một leo nữa là cán chết hai mẹ con thằng nhỏ
chạy bất tử xuống đường.
- Tránh khỏi cán chết người – Thuận tiếp lời bạn – nhưng
xe leo lên lề và tông vào cây trụ đèn. May phước không có ai đi
hay đứng láng cháng ở chỗ đó, nếu không thì thật là chết oan
mạng.
Hiệp không mấy chú ý đến lời tường thuật của hai đứa cho
đến khi chúng cao hứng đố nhau.
- Tao đố mày – Lộc nói – cái xe có cái gì lạ không nào?
- Xe Peugeot, sơn đen – Thuận đáp – Càng bị móp, bể đèn
bên tay trái.
- Ai chả biết là xe Peugeot sơn đen – Lộc cười chế nhạo –
Ai chả biết…
Thuận vội cướp lời bạn:
- Tao hiểu rồi. Tại mày nói không rành chứ. Có phải mày
định nói đến cái xe hoạt động ra làm sao không? Tao thấy nó
cứ lượn đi lượn lại loanh quanh trong thị xã, hết Bãi Trước
đến Bãi Sau. Phải vậy không nào?
- Đúng rồi! – Lộc lại hỏi tiếp – Thế còn gì nữa không đây?
- Còn, còn – Thuận ngập ngừng suy nghĩ – còn chứ! Lúc
trước, khi xe lượn đi lượn lại như vừa nói, nó chỉ chạy với tốc
độ bình thường chứ không quá nhanh như lúc sắp gây ra tai
nạn.
- Giỏi, giỏi! Tao khen mày đó!
- Bây giờ đến lượt tao đố mày đó nghe – Thuận nói.
- Ờ, đố đi, cứ việc!
- Vậy tao đố mày xe bắt đầu chạy như ngựa chứng từ chỗ
nào?
- Dễ ợt! – Lộc đáp – Từ trước cửa Ty Bưu điện.
- Đúng! Nhưng vào lúc nào, biết không?
- Biết chớ! Lúc mười giờ thiếu hai phút đó bồ!
- Giỏi! Thằng bé này thế mà giỏi!
Hiệp ngạc nhiên, ngồi hẳn lên, nhìn hai đứa hỏi:
- Ủa! Hai thằng này làm chi mà điều tra người ta kỹ lưỡng
thế?
- Thưa chú – Thuận đáp – chúng con thả bộ đi loanh
quanh các đường trong thị xã. Xe hơi ở đây ít quá. Không kể
vài chiếc đậu sát lề đường, chỉ có mỗi một chiếc Peugeot sơn
đen này di chuyển. Chúng con gặp nó mấy lần nên để ý.
- Chúng con gặp nó lần chót vào lúc gần mười giờ – Lộc
tiếp lời – Chúng con đang mải châu đầu vào hàng kem bỗng
nghe thấy bên kia đường có tiếng cửa xe hơi đóng ình một cái.
Quay sang nhìn thì thấy người lái xe đậu lại, xuống đường
mua thuốc lá. Rồi ông ấy lên xe phóng đi. Chúng con nhìn
theo. Xe lướt qua mặt tiền Ty Bưu điện, tự nhiên chúng con
ngửng nhìn lên và thấy đồng hồ gần nóc Ty chỉ mười giờ kém
hai phút.
Thuận bỗng reo lên sau một lát im lặng:
- Còn một điều này nữa – nó nói với bạn – tao đố mày, trả
lời được đúng, tao sẽ gọi bằng em. Ông ấy có hành động gì kỳ
lạ không nào?
- Khôn vậy bồ? Trả lời đúng mới được gọi bằng em! Dễ
thường trả lời sai hay không trả lời được thì phải làm cháu
mày sao? Không chơi thế!
- Đâu có chi là lạ! – Thuận phớt tỉnh cãi – Trả lời được thì
làm em tao, bộ không hân hạnh lắm hay sao? Không trả lời
được thì chỉ được làm một thằng bạn ngu đần của tao mặc dầu
tao học thua mày sáu bẩy lớp chi đó.
- Thôi được – Lộc cười nhượng bộ – làm em mày một cái
chơi cũng được. Này nhé : tao thấy trước khi mở máy, ông ấy
nghiêng đầu ngước nhìn lên đồng hồ Bưu điện rồi ngó xuống
đồng hồ đeo tay, gật gù và nhếch mép cười ra chiều đắc ý. Có
điều không rõ ông ta đắc ý vì giờ của ông ta đúng với giờ nhà
nước hay vì sắp đến nơi hò hẹn với bồ.
Thuận reo vang, vỗ lên lưng bạn đồm độp, khen:
- Giỏi đấy! Mày quả xứng đáng làm thằng em học giỏi của
tao, Lộc à!
Hiệp thấy vui lây cái vui hồn nhiên của hai đứa trẻ. Nhưng
trong tia nhìn của chàng dường như có thoáng một chút băn
khoăn. Và chàng nghe chăm chú hơn những lời đối thoại
trửng giỡn của chúng.
- Tên họ thằng chả nghe thật là kỳ cục – Thuận nói – Toàn
những ý là ý mày à!
gì?
- Mày nói sao – Lộc hỏi vặn – Những ý là ý là cái thống chế
- Ủa, vậy mày không nghe ông cảnh sát hỏi căn cước thằng
chả sao? Tao nghe rõ ràng y khai tên là Lý Quý Ý Chí. Bốn
chữ, chữ nào cũng tận cùng bằng ý hết, chẳng phải toàn
những ý là ý là gì?
- Láo, láo! Tao khỏi cần nghe cũng biết tên y là Hoạt. Y ở
cách nhà tao có mấy khu phố. Lối xóm vẫn quen gọi y là ông
Ba Hoạt. Hôm nay, y đeo kính đen quá nên tao không trông
rõ mắt. Gọng kính tuy to nhưng cũng không che kín được vết
thẹo ở thái dương bên tay mặt. Tao nhìn kỹ. Không thể nào sai
chạy được.
Thuận cố cãi:
- Nhưng tao nghe rõ ràng y khai tên là Chí mà. Ông cảnh
sát coi căn cước và thẻ chủ quyền xe cũng chỉ gật gù cái đầu,
rồi mỉm cười, hý hoáy viết chứ có nói gì nữa đâu.
Rồi nó níu tay Hiệp, hỏi:
- Cháu nghe rõ y khai tên là Chí. Vậy y là Chí chứ sao lại là
Hoạt được, phải không chú?
- Phải! – Hiệp trầm ngâm đáp rồi gặng hỏi – Cháu nói tên
họ đầy đủ của hắn ta là gì nhỉ?
- Thưa, là Lý Quý Ý Chí ạ.
- Mặt mũi, tầm vóc ra sao?
- Thưa chú, y cao lớn, dễ đến một mét 70, mặt ngắn, trán
ngắn, tóc hớt cao, nước da đen sạm, đeo kính đen nên trông
không rõ mắt.
Lộc cướp lời, nói xen vào:
- Có cái thẹo lớn ở thái dương bên tay mặt. Ngón tay thô vì
chính y làm thợ sửa xe, có một cửa tiệm nho nhỏ ở mạn gần
nhà cháu. Cháu biết y tên là Hoạt. Thằng Thuận nghe lầm, y
không phải tên là Chí mà là Hoạt. Phải không chú?
- Phải! – Hiệp ậm ừ đáp cho qua.
- Thằng Thuận bảo là Chí, chú ừ cho là phải. Cháu bảo là
Hoạt, chú cũng ừ cho là phải. Vậy chú là ông…
Nói đến đây, Lộc vội ngưng bặt, bưng miệng, tròn xoe mắt,
khẽ kêu:
- Chết cha!
Hiệp mỉm cười, vuốt tóc nó:
- Không sao! – Hiệp nói – Cháu định kêu chú là ông Ba
Phải chứ gì!
Lộc ké né không dám đáp. Hiệp thong thả thò tay vào túi
lấy ra đồng bạc 20 đồng, rồi hỏi hai đứa:
- Đây có phải là 20 đồng không nào?
Hai đứa ngó vào đồng bạc nằm ngửa giữa lòng bàn tay mở
rộng để lộ rành rành mấy chữ “Việt Nam Cộng Hòa” “20
đồng” rồi đồng thanh trả lời:
- Dạ phải!
Hiệp lật đồng bạc để cho chúng thấy hình người nông phu
trong ruộng lúa và hỏi:
- Thế đây có phải là 20 đồng không?
- Dạ phải!
Hiệp cầm đồng bạc giữa mấy ngón tay, tung lên rồi bắt lấy
mấy lần, cười khanh khách trước khi chậm rãi nói:
- Mặt trước là 20 đồng, mặt sau cũng là 20 đồng, nhưng
đồng tiền chú tung lên đây mới thật sự là 20 đồng. Các cháu
hiểu chưa?
Hai đứa ngơ ngác, không hiểu gì cả. Hiệp giảng tiếp:
- Cũng như người lái xe kia vậy. Y có thể là Chí. Y cũng có
thể là Hoạt. Nhưng thực sự y là ai thì… còn phải coi lại đã.
Chàng chậm rãi bước ra xe, vừa đi vừa dặn hai đứa:
- Chiều nay, chú cháu mình về Saigon…
Hai đứa vội kêu lên:
- Theo đúng chương trình, mình còn ở đây chơi hai ngày
nữa mà chú!
- Biết rồi! Nhưng nếu về Saigon sớm để có thì giờ gỡ rối
giùm cho một người khác khỏi mắc tội oan, các cháu nghĩ có
nên hy sinh vài ngày vui chơi ở Vũng Tàu không?
- Dạ nên! – Hai đứa đồng thanh đáp.
Hiệp chưa kịp dặn thêm đã thấy cả Thuận lẫn Lộc đều giơ
tay chỉ về một phía và tranh nhau nói:
- Đó, người lái xe đó. Y đi xích lô ra Bưu điện đó chú!
Hiệp gật gù có vẻ hài lòng, hai tay vỗ lưng hai đứa, nói:
- Hai cháu đi chơi đâu thì đi, nhưng liệu chừng mà về nghe.
Trưa đúng 12 rưỡi gặp chú ở tiệm cơm mọi ngày. Cơm xong,
nghỉ ngơi một lúc, các cháu có quyền tắm gỡ một mách. Chiều
mình về Saigon cho mát…
Thuận cố hỏi gặng khi chú nó sắp bước vào trong xe:
- Chú đi đâu vậy, chú?
- Chú ghé Ty Cảnh sát một lát, rồi cũng ghé Ty Bưu điện
nữa.
- Để làm gì thế hả chú? – Lộc đánh bạo hỏi.
- À, trước hết, để coi vụ trộm lớn lao xẩy ra ở đâu. Rồi kiếm
cách cứu một người nào đó khỏi bị bắt giam oan uổng. Đồng
thời cũng để bố trí tóm cổ một hai tên phạm pháp…
Chiếc Dauphine xinh xắn phóng vút đi. Thuận và Lộc nhìn
theo xe chạy đi một đỗi rồi ngẩn người đứng nhìn nhau không
hiểu chú chúng nó nói chuyện chi mà kỳ lạ vậy.
Chương 04
Hộp Quẹt Máy Và Phong Thuốc
Lá
Phải về Saigon hai ngày sớm hơn chương trình định
trước, Thuận và Lộc cứ tiếc hùi hụi mãi. Biết thế những buổi
sáng vừa qua xuống nước sớm hơn, và những buổi chiều
ngâm mình trong nước lâu hơn để nô đùa với sóng cho đã
thèm.
Bắt chúng cơm nước xong lên đường ngay cũng tội nghiệp,
Hiệp đành cho chúng tắm gỡ thêm một buổi chiều để xâm
xẩm tối hãy về cho mát.
Ba chú cháu cùng ngồi trên băng trước nói chuyện cho vui.
Hiệp chăm chỉ lái xe để mặc cho hai...
Chương 01
Thằng Thuận Đầu Bò
Chương 02
Trong Gia Đình
Chương 03
Một Tai Nạn Xe Hơi
Chương 04
Hộp Quẹt Máy Và Phong Thuốc Lá
Chương 05
Một Câu Tuyên Bố Ngông Cuồng
Chương 06
Cạch Đến Già
Chương 07
Bức Điện Tín
Chương 08
Tìm Người Đàn Bà
Chương 09
Bé Thu
Chương 10
Trong Căn Nhà Gỗ
Chương 11
Như Một Phép Lạ
Chương 12 (hết)
Một Vài Suy Diễn
Ánh Sáng Nhiệm Mầu
Tác giả: Chân phương
Ebook: Cuibap
Nguồn: tusachtuoihoa
Chương 01
Thằng Thuận Đầu Bò
Đến đại lộ Cộng Hòa lúc nào cũng không hay, Hiệp theo
thói quen cho xe chạy chậm lại. Đây là một trong những con
đường còn xứng danh là một đại lộ của Đô thành, có đường
rộng cho xe lớn lướt vội vàng, có lối thênh thang cho xe hai
bánh chạy ung dung, có lề lót gạch phẳng phiu và nhất là có
bóng mát, thật nhiều bóng mát cho người đi bộ.
Ở đây, mỗi người cất bước là một vì vương tiến giữa hai
hàng cây sừng sững như những tên lính khổng lồ đứng thẳng
tắp giương lên thật cao những chiếc lọng thiên nhiên lợp bằng
lá cây xanh ngắt.
Dù bận đến đâu, Hiệp cũng không nỡ cho xe chạy nhanh
trong cái khung cảnh êm đềm ấy. Nó gợi lại trong đầu chàng
bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào của thời thơ ấu. Bao nhiêu buổi
sáng mát rượi, bao nhiêu buổi chiều dìu dịu, chàng đã được
cùng các bạn nô đùa thỏa thích nơi đây trong khi ở đàng kia,
không xa, trời nắng như đổ lửa.
Hiệp mỉm cười ôn lại những trận đấu sức cùng các bạn
ngày nào trong bóng cây râm mát.
Bỗng chàng giật mình thấy một toán sáu bẩy cậu học sinh
trạc 14, 15 tuổi đang sắp sửa dánh nhau. Đánh nhau thật sự
chứ không phải giả ngộ như ngày xưa chàng nô giỡn cùng
chúng bạn.
Một bên hai cậu, một bên đông gấp đôi, bốn cậu, đã quăng
cặp xuống đường, sắp xông vào đấm đá.
Hiệp ngừng xe, chưa kịp chạy lại can thiệp đã thấy từ đâu
phóng tới một cậu học sinh thứ bẩy cũng trạc tuổi sáu cậu kia.
Cậu này giang hai tay tách sáu người ra làm hai toán.
- Thôi – cậu ôn tồn nói – cho tôi xin đi, anh em cả mà,
đánh nhau chi cho mệt, kỳ lắm!
Hiệp ngạc nhiên, bụng bảo dạ tiếng ai nghe quen quen như
tiếng thằng Thuận. Vẫn ngồi yên trên xe lúc này đã đậu sát lề,
chàng gỡ cặp kính râm ra coi, thấy quả là cháu mình, lại đeo
kính lên, lặng yên thử xem nó hòa giải các bạn của nó ra sao.
Thuận, một tay cầm cặp, vẫn tươi cười giang rộng hai tay
như một đôi cánh xòe ra giữa hai toán đứng ngó nhau gườm
gườm.
Quay sang bên phải, nó bảo hai cậu vốn là bạn cũ ở gần
nhà:
- Thiết, Thực, hai bác đang trông ở nhà kìa! Nghỉ hai giờ
cuối, sao còn lạng quạng ở đây? Về nhà lẹ đi kẻo hai bác la cho
đó!
Rồi quay sang bên trái, nó ngạc nhiên nhận được một
người quen:
- Ủa! Lợi hả? – nó hỏi – Giờ này chưa đi học sao? Hà hà,
anh phải mách anh Lộc trị tội cậu này mới được!
- Giáo sư bệnh – Lợi vội bào chữa – chúng em cũng được
nghỉ hai giờ chót mà.
- Ờ, thôi được – Thuận nói – Lợi về đi. Cả ba anh nữa.
Học trò với nhau cả mà, ai lại nói chuyện phải trái với nhau
bằng đấm đá bao giờ!
Thằng Lực, to con và vẻ mặt ba trợn nhất trong đám bạn
thằng Lợi, định sừng sộ. Thằng Lợi vội gạt đi, cướp lời:
- Vâng, vâng, chúng em về… Dĩ hòa vi quý mà anh!
Trong khi hai anh em thằng Thiết dắt nhau đi vô hướng
đường Lý Thái Tổ thì Thuận rảo bước đi còn ngoái lại bảo
Lợi:
- Lợi vô nói với anh Lộc tối nay ghé chơi anh Thuận nghe!
- Dạ, anh Thuận nhớ đừng mách anh em đấy nhé.
- Ờ!
Hiệp mỉm cười, sắp nổ máy cho xe chạy, bỗng ngưng lại
lắng tai nghe.
- Lợi, thằng nào đó? – Lực hậm hực hỏi bạn – Thằng
Thuận nào mà mày có vẻ ngán dữ vậy?
- Anh Thuận bạn thân của anh Lộc tao đó. Khỏe lắm mày
ơi! Mày đánh không lại đâu!
- Nhưng tao không thích nó can cái kiểu đàn anh ấy – Lực
vẫn ấm ức nói – Đánh không lại, tao cũng không ngán.
Thằng Lợi cười cười:
- Biết rồi. tao thấy bộ dạng mày muốn ăn đòn nên phải
cướp lời không để cho mày gây sự. Bộ mày chưa nghe tiếng
Thuận đầu bò sao?
- Chưa, nó ghê gớm như thế nào, nói tao nghe đi.
- Oai hùng không thể tả! – Lợi ba hoa kể – Chẳng những
một mình thằng Lực chả đi đến đâu, cho luôn cả ba thằng
chúng mày xúm vào, ảnh cũng đá bay trong nháy mắt. Đến
anh Lộc tao sừng nhất trường, muốn hạ tụi du đãng choai
choai xóm Sáu Lèo để cho các em lớp Sáu khỏi phải nạp tiền
mãi lộ, còn phải nhờ anh Thuận giúp một tay mới xong.
Chúng mày biết không, năm sáu thằng đen chùi chũi và đô
thật là đô, có cả dao con chó nữa, thế mà hai anh ấy tay không
đánh cho một trận bò lê bò càng, cạch không dám bắt nạt và
làm tiền các em nhỏ nữa…
Thằng Chi nãy giờ đứng im, lên tiếng hỏi:
- Thằng chả cùng học với anh mày ở Chu văn An hả, Lợi?
- Đâu có!
- Nhưng chắc cũng trên chúng mình vài lớp? – Chi hỏi
gặng.
- Đâu có! – Lợi nhắc lại như một điệp khúc.
- Vậy cũng mới có lớp Mười thôi à? Thế mà ra vẻ đàn anh
ghê ta!
- Đàn anh là ở tư cách – Lợi cãi – Đàn anh là ở lối xử sự
chứ ở đời bộ mày tưởng mỗi lúc đứng ra vỗ ngực khoe học lớp
mấy lớp mấy ở trường này trường kia, hay vác bằng cấp ra lòe
cho thiên hạ sợ mà làm đàn anh được người ta hay sao? Nói
cho chúng mày biết mà ngán luôn. Anh Thuận đang học lớp
Tư đó.
- Lớp Tư là sao?
- Lớp Tư là lớp Tư tiểu học chứ còn là sao nữa. Được
không?
- Ủa, sao kỳ vậy? – cả ba đứa tròn mắt ngạc nhiên kêu –
Mày nói giỡn sao hả Lợi?
- Đâu có giỡn – Lợi quả quyết – anh Thuận cùng học với
anh Lộc tao từ lớp Một, lớp Hai tiểu học. Bây giờ anh tao sắp
thi Tú Tài I mà anh Thuận vẫn lẹt đẹt ở lớp Tư. Chúng mày
thấy có kỳ không?
- Kỳ chứ sao không kỳ! Tao chưa thấy ai chậm chạp một
cách quá quắt như vậy.
Lợi thở dài, đáp lời thằng Chi:
- Không phải là chậm, mày ơi! Vì có chậm cũng chỉ chậm
đến hai năm là cùng, chứ đâu có thua sút đến những sáu bẩy
năm lận. Ông ấy cứ lằng nhằng leo từ lớp Một lên đến lớp
Năm, rồi lại mỗi năm mỗi tụt xuống một lớp. Lại leo lên, lại
tụt xuống, y như ngày xưa người ta leo cột mỡ, quanh đi quẩn
lại đến nay lớn xộn vẫn còn ở lớp Tư.
Thằng Lực đã hết cau có, phì cười nói khôi hài:
- Không biết chừng cuối năm nay ông ấy dám “lên” lớp Ba
cho mà coi!
- Dám lắm! – Lợi trả lời, nét mặt nghiêm trang.
Thằng Ngoan, đứa thứ tư trong bọn, lên tiếng:
- Tao chắc gia đình nó bê bối, thả lỏng cho nó chơi rông tối
ngày, không ai nhòm ngó chi đến bài vở của nó chứ gì.
- Khỏi có bê bối đi! – Lợi hăng hái cãi – Mày biết ba anh ấy
là ai không? Bác sĩ lận. Ông bác sĩ Hòa hay chữa thí cho
người ta đó! Ông nội anh ấy cũng là giáo sư nữa chứ bộ giỡn
sao! Ai cũng dư sức nhồi cả đống chữ vào trong đầu ảnh,
nhưng chữ vẫn không chịu vô mới ức người ta chứ!
Thằng Lực cười hì hì, vỗ tay vào đùi bôm bốp, có vẻ khoái
chí.
- Tao hiểu rồi – nó nói – Tao hiểu vì sao người ta gọi nó là
thằng Thuận đầu bò rồi. Có phải vì nó quá tối dạ nên thầy
giáo hay bạn bè mới sỉ vả nó như vậy không, hả Lợi?
- Đúng – Lợi gật đầu đáp – nhưng cũng chỉ đúng có một
phần mà thôi. Phần khác, người ta cho anh ấy là đầu bò đầu
bướu vì anh ấy bướng bỉnh không chịu được. Có điều cái
bướng của anh ấy là cái bướng hay mà chúng ta phải học. Anh
Lộc tao bảo đó là cái tính bất khuất của người anh hùng.
Nghĩa là khi nhận thấy mình có lẽ phải nhất định bênh vực lẽ
phải đó cho bằng được. Có lần anh ấy dám đánh nhau với hai
tên anh chị to lớn, mặt mũi dữ dằn, để che chở cho một thằng
nhỏ bị chúng hà hiếp. Anh ấy yếu sức, yếu thế bị đòn đau
nhưng không chịu lùi bước, rốt cuộc hai thằng kia sợ cái gan lì
của anh ấy mà phải chào thua đó.
- Thảo nào – Thằng Lực kết luận – thảo nào tao thấy thằng
Lợi sợ nó một phép. Cả tao, tao cũng đâm ra phục nó nữa mới
chết chứ!
Bốn đứa kéo nhau bề, vẫn tiếp tục nói chuyện huyên
thuyên.
Hiệp thở dài, nổ máy cho xe lướt nhẹ trên những vũng
nắng đọng rải rác trên mặt đường láng bóng. Gió reo vui trong
lá, nhưng lòng người bâng khuâng, buồn vui lẫn lộn, buồn
nhiều hơn vui…
Chương 02
Trong Gia Đình
Đang ngồi đọc báo, Hiệp nghe tiếng cửa mở, ngửng đầu
lên, ngó thấy bà Hòa, người chị dâu, vừa bước vào vừa niềm
nở hỏi han:
- Chú ba đã đi làm về đấy à?
- Thưa chị vâng – Hiệp đáp – chị đi đâu về mà em thấy chị
có ý vui tươi hơn mọi ngày?
- Tôi lại đàng trường thằng cháu Thuận đó chú.
Ngồi xuống chiếc ghế bành trước mặt em, bà Hòa thong
thả kể:
- Thế này, chiều qua tôi nhận được thư ông Hiệu trưởng
mời tới trường để nói về việc học của cháu. Mấy năm nay, mỗi
lần nhận được thư mời như vậy là y như rằng ông ấy cho hay
thằng cháu của chú học không được, phải xuống lớp. Tôi rầu
hết sức. Ông và ba nó cũng buồn không kém. Bởi vậy, lần này
được thư, tôi lại trường mà không trình ông hay trước, cũng
không cho ba nó hay luôn nữa. May sao bữa nay “hên”. Trông
nét mặt của ông Hiệu trưởng và nụ cười của ông ấy, tôi yên
tâm được phần nào. Quả nhiên ông ấy hân hoan báo cho biết
cháu đã có tiến bộ đôi chút, nếu cố gắng cuối năm có thể lên
lớp được…
Ngưng mấy giây để lấy hơi, bà Hòa nói tiếp:
- Tôi cứ lo ngay ngáy phen này cháu phải xuống lớp Ba thì
cực không biết thế nào mà kể.
- Ông Hiệu trưởng có cho biết hạnh kiểm của cháu ra sao
không hả chị?
- Có chứ! Trường này tuy nhỏ nhưng lo việc giáo dục rất
đứng đắn. Bao giờ hạnh kiểm cũng được chú trọng đến trước
việc học hành. Và cháu chú tháng nào cũng được điểm hạnh
kiểm tối đa, 10 trên 10, đó chú.
- Vâng, vậy cũng mừng – Hiệp nói – Chứ học đã kém mà
hạnh kiểm lại bết bát thì thật là “hết thuốc chữa”.
Bà Hòa tâm sự với em:
- Nói chú mừng, lần nào ông Hiệu trưởng cũng khen cháu
có hạnh kiểm gương mẫu, anh chị cũng được an ủi phần nào.
Ông ấy thường nói như thế này : Học sinh chỉ cần hiền,
ngoan, lễ phép là đủ được 10 trên 10 điểm hạnh kiểm một
cách dễ dàng. Cháu Thuận không những hiền, ngoan, mà còn
rất tốt bụng, hay bênh vực kẻ yếu và thích giúp đỡ mọi người.
Cháu xứng đáng được một số điểm gấp đôi, nhưng tôi rất tiếc
không thể phê điểm ra ngoài thông lệ được. Do đó, tôi xin
nhắc lại, tôi quý cháu lắm nên vẫn giữ cháu ở đây để cố gắng
làm sao cho một ngày kia trí tuệ cháu được mở mang cho bằng
người ta.
- Vậy ra – Hiệp nói – việc học của cháu chẳng những là
một nỗi gian truân đối với gia đình ta mà còn là một thử thách
đối với trường học của cháu nữa.
- Phải rồi – bà Hòa nói – Tuy nhiên, ông Hiệu trưởng có lo
cũng lo có chừng, chứ ba nó lo, tôi thấy thật tội. Ai đời làm
việc suốt ngày ở nhà thương, tối về ăn vội vàng miếng cơm rồi
xoay trần ra dạy con học mà chẳng thấy tiến bộ được chút xíu
nào, chú bảo có tức không chứ! Anh ấy kiên nhẫn hết sức, cố
không đánh con, không sỉ vả con, song đôi lúc giận quá cũng
không dằn được, thế là quát tháo ầm nhà, rốt cuộc cháu đã tối
dạ lại càng thêm rối trí. Nghĩ tội cho cả hai cha con!
- Nhưng dù sao cũng tội cho thằng con hơn!
Bác sĩ Hòa về từ lúc nào không ai nghe thấy tiếng xe, mở
cửa bước vào góp chuyện. Ông đăm chiêu ngồi xuống, tiếp:
- Trông mặt cháu nó lúc ngồi học thấy tội nghiệp vô cùng,
chú ạ! Đôi mi mắt nặng nề sụp xuống khiến cho toàn khuôn
mặt của nó có một nét đần độn lạ thường. Nghĩ xót xa cho
con, lại chua xót luôn cả cho chính mình.
Ông Hòa bước tới trường kỷ ngồi xuống cạnh Hiệp trong
khi bà Hòa đứng dậy lấy nước cho chồng giải khát với em.
- Chú ba à – ông Hòa tâm sự - từ ngày ông thấy tôi nổi
nóng đánh mắng cháu, ông không cho tôi kèm cháu nữa. Ông
có tuổi, ông kiên nhẫn hơn, khoa sư phạm lại là nghề tay mặt
của ông nữa nên dậy cháu có tiến bộ hơn đôi chút.
- Mình à – bà Hòa hỏi chồng – có khi nó tiến bộ nhờ
những lúc nó học truyền khẩu với chú sau những buổi tập võ
ngoài vườn cũng chưa biết chừng.
- Không biết nữa – ông Hòa mỉm cười đáp – Chỉ những khi
thằng Thuận tập võ, tôi mới thấy những nét thông minh của
nó xuất hiện. Từ ngày chú đổi về đây, mãi đến hôm nghỉ cuối
tuần lễ trước, tôi mới có dịp coi chú dậy cháu đánh quyền, tôi
nhận thấy đôi mắt của cháu quắc lên thật sáng. Tôi nghĩ mắt
ấy phải là mắt của một người thông minh mới phải. Bữa ấy tôi
nhận thấy : học với tôi, cháu như một con cá tội nghiệp mắc
cạn, khác hẳn lúc tập với chú, nó như loài thủy tộc được vẫy
vùng dưới nước.
- Hay là mình cho con theo nghiệp võ? – Bà Hòa nhỏ nhẹ
ướm lời.
- Văn hay võ không thành vấn đề – ông Hòa trả lời – điều
cốt yếu là phải có một căn bản học trước đã. Không lẽ để cho
con cam phận làm lính i tờ hay sao?
- Thưa anh – Hiệp nói – em nghiệm thấy cháu chỉ học chữ
là không kham, thuộc đó rồi quên ngay đó, còn học võ thì
cháu sáng dạ lắm. Ngoài ra, kiến thức thông thường của cháu
cũng không đến nỗi tệ. Em nghĩ hay là cơ thể của cháu có một
cái gì không ổn.
- Có lẽ thế – ông Hòa đáp – tôi cũng nghĩ vậy. Tôi đã gia
công nghiên cứu mà chưa rõ được nguyên nhân…
Khi bà Hòa vào nhà trong lo cơm nước, ông Hòa đứng dậy,
đi đi lại lại trong phòng một lúc như đắn đo suy nghĩ, rồi lại
ngồi xuống cạnh em tâm sự:
- Nếu cháu bệnh, anh có bổn phận phải chữa cho kỳ lành
mới thôi, chú nghĩ coi ai đời cha làm bác sĩ mà con học hành
dốt nát quá như vậy. Lắm lúc nghĩ mà mắc cỡ.
- Anh cũng đừng quá nghĩ ngợi – Hiệp khuyên – Buồn là
buồn chung cho cả gia đình, chứ không riêng gì anh hay
cháu…
- Không, chú hiểu lầm tôi – ông Hòa mỉm cười ngắt lời em
– Không phải tôi mắc cỡ vì có con học dốt, mà mắc cỡ vì
không chữa được cho con khỏi dốt. Mắc cỡ hơn một bực nữa
là mình làm thuốc mà xét ra không có từ tâm bằng nó…
Ông Hòa hăng hái nói tiếp trong khi Hiệp ngơ ngác không
hiểu kịp ý người anh:
- Như chú thấy, tôi muốn giữ tròn đạo làm thầy của một
lương y nên suốt ngày tận tụy ở nhà thương và không hề nghĩ
đến chuyện mở phòng mạch tư như người ta. Ai ngờ chính
thằng cháu ngu đần của chú lại có sáng kiến thúc đẩy cha nó
mở một phòng mạch nho nhỏ ở nhà. Để chi, chú biết không?
Để chữa miễn phí cho bà con cô bác ở quanh đây, trong những
hẻm bùn lầy nước đọng. Họ quá nghèo để vào bệnh viện tư, và
quá bận về sinh kế để có thì giờ chầu chực tại các bệnh viện
công. Thành thử phòng mạch của tôi được việc cho họ vô
cùng. Và tôi cảm thấy mình hữu ích cho đồng bào hơn trước.
- Vậy mà khi mới đổi về đây, em cứ tưởng anh mở phòng
mạch để đỡ đần thêm cho chị chút đỉnh đấy chứ!
- Đã hết đâu chú! Từ ngày ông nội thấy tôi hay gắt mắng
cháu, ông không cho tôi dậy cháu nữa. Mỗi ngày ông dành ra
ít giờ kèm riêng cho cháu. Được mấy hôm, cháu chú đã tỉ tê
xin với ông nội dậy luôn cho ít chục đứa nhỏ thất học trong
xóm. Ông nội ừ rồi, nó lại nhõng nhẽo bắt bà nội và mẹ nó
khâu vá những quần áo cũ còn tốt cho những gia đình quá
rách.
- Ái chà – Hiệp bật cười lớn – thằng nhỏ vậy mà có óc lãnh
đạo. Thế nào cũng có ngày cậu cả bắt chú cậu dậy võ cho tất
cả các trẻ con trong khu phố!
- Dám lắm, chú ơi! – bà Hòa từ trong nhà bước ra góp
chuyện – Ông bảo thằng bé này tuy tư chất kém cỏi nhưng
ngày sau có thể khá được vì, ông nói, nó biết “trồng cây Đức”.
Ông dậy cả nhà phải lo làm điều lành để phúc lại cho con
cháu…
Ông Hòa cười hề hề bảo vợ và em trai:
- Đó là những chuyện siêu hình, tôi không dám có ý kiến
sợ cụ chửi chết. Nhưng tôi nghĩ nếu mình làm điều lành chỉ
cốt để cầu hưởng phúc về sau, chẳng hóa ra mình cầu lợi bằng
cách “đầu tư” cho tương lai sao? Theo ý tôi, tất cả những gì
gia đình ta có thể làm cho xã hội chỉ là một đóng góp nhỏ nhoi
giúp san bằng những chênh lệch quá đáng và có quá nhiều ở
chung quanh ta mà thôi.
Trời đất sinh ra con người, ai cũng như ai. Thế mà ta ở nhà
lầu, áo quần lành lặn, con cái được ăn học đàng hoàng, trong
khi cách đây chỉ ba bước, thiên hạ chui rúc trong những căn
nhà ổ chuột, áo quần rách rưới, trẻ con thất học, lêu lổng…
Sự bất công thật quá rõ ràng. Mình không tạo ra nó, nhưng
chính mình nghiễm nhiên hưởng thụ nó, mới chết chứ! Cho
nên tôi nghĩ mình có làm phước được tí nào chẳng qua cũng
chỉ để cho mình khỏi tự thẹn với chính mình mà thôi…
Ông bác sĩ đang nói thao thao thì Thuận và Thuần, chị nó,
đi học về, cùng bước vào phòng khách.
- Thưa ba má, thưa chú, con đi học đã về.
- Ờ, Thuận hôm nay có thuộc bài không?
Hiệp kéo Thuận vào lòng. Nó sịu mặt thưa:
- Thưa chú, cháu xui quá! Chiều nay con tưởng lượm ngon
ơ 20 điểm, ai ngờ suýt nữa bị ăn hột vịt.
- Sao vậy? Lại không thuộc bài chứ gì? – Hiệp hỏi.
- Không phải. Con có thuộc nhưng cô không kêu trả bài.
Cô hỏi một câu để thử coi học trò có hiểu rõ bài không. Con
giơ tay xin trả lời. Nhiều đứa cũng giơ tay. Cô trỏ con. Con
đứng lên, nói được một câu suôn sẻ, thấy cô gật đầu đã mừng,
rồi bỗng dưng con quên khuấy hết những gì phải nói tiếp. Một
phút trước, dường như con thấy câu trả lời hiện ra thật rõ
trong đầu óc con như được viết bằng phấn trắng trên một tấm
bảng đen. Nhưng một phút sau, tất cả dường như bị một bàn
tay vô hình xóa hết đi, không còn một nét. Chưng hửng, con
đứng ì ra, không nói tiếp được, mắc cỡ hết sức. May cô thông
cảm nên không trách mắng và cũng không cho điểm xấu.
Hiệp ôn tồn gạn hỏi:
- Cái điều con vừa nói với chú là một “hiện tượng”. Vậy cái
hiện tượng ấy có thường xẩy ra cho con không?
- Thưa chú, có. Nhiều bài ông giảng lại cho con, con nhớ
ngay và khi trả bài, tưởng chừng có thể đọc rành mạch từng
hàng chữ viết rõ ràng trong óc. Ác cái những hàng chữ ấy
thoắt hiện thoắt mờ, nên nhiều khi tưởng thuộc mười mươi
bỗng hóa ra chẳng thuộc một chữ nào.
Thuận nói tiếp trong khi Hiệp còn trầm ngâm suy nghĩ:
- Chú à, có lúc nằm chơi nghe chị Thuần học, con cũng
hiểu đôi chút và cũng có khi thuộc từng đoạn nữa. Con không
dám khoe vì sợ chị mắng là nói láo. Có lần chị làm toán viết
sai mấy con số trên bảng, con bảo chị và định sửa lại giùm cho
chị, nhưng vừa cầm cục phấn bỗng quên không biết phải sửa
ra sao…
Thuần nẫy giờ ngồi thủ thỉ cạnh mẹ bỗng nói xen vào:
- Thưa chú, đúng như vậy đó. Con coi lại quả nhiên con
toán ấy sai. Kể cũng lạ, chú nhỉ?
- Giá tấm bảng trong óc con không bị xóa hoài hoài một
cách ngang xương như vậy, có phải sung sướng biết bao không!
– Thuận than thở.
- Vậy thì em tôi thành nhà thông thái mấy hồi! – Thuần
cười trêu em.
- Và giỏi hơn chị là cái chắc! – Thuận cũng cười trêu lại.
- Còn lâu, em ơi!
- Rồi chị coi! – Thuận nói với nhiều tin tưởng – Để rồi chị
coi. Em có cảm giác một ngày không xa, em sẽ vỡ trí và không
còn cù lần như thế này mãi đâu.
Chương 03
Một Tai Nạn Xe Hơi
Bãi biển Vũng Tàu vừa trở lại là một nơi nghỉ mát lý
tưởng của miền Nam. Không còn những hoạt cảnh lố lăng, và
cũng không còn lối sống xô bồ của trai tứ chiếng, gái giang hồ
nữa. Trên mặt biển không còn nhấp nhô những mảng váng
dầu đen nhánh cũng như hai bên ven đường đã biến mất
những chiếc xe hơi sặc sỡ và nghênh ngang.
Ở Bãi Trước, ở Bãi Sau, ở Ô Quắn, nơi đâu cũng nước
biển trong xanh, cũng gió biển mát lành.
Buổi sáng, Hiệp, Thuận và Lộc, bạn nó, ba chú cháu bơi
lội, nô đùa, vùng vẫy chán chê rồi mới chịu lên bờ dắt nhau đi
ăn lót dạ.
Ăn xong, Hiệp thuê một chiếc ghế bố, nằm hóng mát dưới
bóng cây dương liễu trong khi Thuận, Lộc rủ nhau đi dạo
quanh bờ biển.
Bỗng đằng xa, trên đại lộ, có tiếng bánh xe hơi thắng gấp
rít gai rợn trên đường, tiếng va chạm mạnh, tiếng thủy tinh vỡ
loảng xoảng cùng với nhiều tiếng hét thất thanh.
Như một đàn kiến nhậy cảm, người lớn, trẻ con từ trong
nhà, từ bờ biển đổ xô lại thật nhanh, đứng chen đặc chung
quanh nơi xẩy ra tai nạn như bâu vào một cục mật khổng lồ
đen nhánh.
Mọi người đều xúc động mặc dầu họ không được chính mắt
thấy từ đầu tai nạn. Thấy rõ nguy cơ từ 30 giây trước, chỉ có
ba người : một bà mẹ, người lái xe và một viên cảnh sát.
Đường lúc đó vắng, cả trên lề, cả trên mặt lộ.
Trên lề, một thiếu phụ tuổi trạc 30, tay dắt cậu con trai
chừng 4, 5 tuổi, thung dung dạo mát dưới hàng cây cao vút.
Cậu bé chơi thích thú với một quả bóng xa, tay nắm chặt sợi
dây cho quả bóng lơ lửng trên đầu ngót một thước. Chưa vừa
ý, cậu bé còn cố rút tay ra khỏi tay người mẹ, rồi chạy trước
người mẹ mấy bước để cả hai tay được tự do chơi với quả bóng
cho thỏa thích.
Thiếu phụ mỉm cười bước theo, mắt không rời cậu bé đi
tung tăng trên khoảng lề đường thật sạch.
Bỗng quả bóng vọt bay chập chờn ra giữa lộ : sợi chỉ mảnh
mai buộc quả bóng đã sút khỏi bàn tay mũm mĩm nhưng vụng
về của cậu bé. Nhanh như cắt, cậu bé chạy theo quả bóng vừa
đúng lúc một chiếc xe hơi từ xa lao vút tới với một tốc độ
đường trường. Cái chết thảm thương của đứa trẻ ngây thơ, Tử
thần đã nắm chắc trong tay, người mẹ hốt hoảng hét lên một
tiếng, lao vội theo con.
Thằng nhỏ vấp té. Người mẹ cuống cẳng té theo. Vừa vặn
chiếc xe hơi lồng lên như một thú dữ điên cuồng chồm tới.
Hai mẹ con mười phần chắc chết cả mười.
Xe chạy rất nhanh nhưng người lái xe rất tinh mắt đã thấy
mối nguy từ lúc cậu bé vừa chạy xuống đường. Can đảm và
trầm tĩnh phi thường, y hãm bớt tốc lực, ngoặt tay mặt cho xe
leo lên lề, đụng vào một cây trụ đèn và đứng tắp lại.
Lanh lẹ nhưng không luống cuống, y mở cửa xe bước
xuống, chạy ra nâng cậu bé dậy. Như một gốc cây con vừa nhú
khỏi mặt đất không coi bão tố ra gì, nó nhoẻn miệng cười, hai
tay ôm chặt quả bóng mầu như sợ người ta giựt mất.
- May quá! – Người đàn ông nói – Cậu bé không hề hấn gì.
Y mừng rỡ ra mặt, hai tay phủi vội vàng những vệt bụi bám
vào áo quần thằng nhỏ.
Mẹ nó mặt cắt không còn hột máu, ôm choàng lấy đứa con,
xúc động, khóc nức nở.
- Cám ơn ông – bà ta nói – Ông tránh hay quá. Cháu nó
dại… Tưởng chết cả hai mẹ con…
Viên cảnh sát đứng gác ở đầu đường đã để ý đến chiếc xe
phóng quá nhanh này. Chưa kịp huýt còi gọi lại thì tấn kịch đã
bắt đầu xẩy ra lẹ như chiếu trên màn bạc, đành cưỡi xe máy
dầu lao tới.
Giơ tay chào lễ phép nhưng giọng nói nghiêm khắc, y hỏi
người lái xe:
- Đi trong thành phố, sao ông cho xe chạy nhanh quá vậy?
- Dạ, tôi xin nhận lỗi – người kia nhũn nhặn trả lời – Cũng
may mà tránh kịp đó ông, nếu không thì thật là tai hại.
- Phải – người cảnh binh ôn tồn khen – Ông can đảm và
bình tĩnh lắm, nếu không còn chi là tính mạng của bà đây và
cậu nhỏ. Tuy nhiên, ông phạm luật đi đường, tôi có bổn phận
làm biên bản. Xin ông vui lòng cho coi căn cước và thẻ chủ
quyền xe.
- Dạ.
Người xem túa đến mỗi lúc một đông. Kẻ vuốt má thằng
bé, người suýt soa ngó vết bánh xe cầy trên mặt lộ. Chỗ này
trầm trồ khen người lái giỏi, chỗ kia ước lượng tốc độ chiếc xe,
căn cứ vào vết móp của chiếc cản, vào độ cong của cây trụ đèn.
Mỗi người một lời, mỗi người một ý kiến, chả ai giống ai. Tất
cả như thích thú được góp phần của mình vào một biến cố
chẳng những vô hại mà còn làm cho sôi động cái không khí
tuy êm đềm nhưng hơi buồn tẻ của bờ biển sắp đến giờ nắng
gắt.
Trong đám người hiếu kỳ này dĩ nhiên có cả thằng Thuận
và thằng Lộc. Một đứa ngó viên cảnh binh lúi húi làm biên
bản, một đứa nhìn chăm chăm vào mặt người lái xe tài ba suýt
gây ra tai nạn chết người.
***
Hiệp đang nằm lơ đãng nhìn trời, nhìn nước thì thấy thằng
Thuận, thằng Lộc chạy ùa về, reo lên và tranh nhau khoe:
- Chú ơi, đàng kia vừa có một tai nạn xe hơi.
- Biết rồi, chú có nghe thấy tiếng bánh xe thắng gấp và
tiếng kính vỡ loảng xoảng. Có ai việc gì không?
- Thưa chú không – Lộc trả lời – Người lái xe giỏi thật là
giỏi. Chỉ một li một leo nữa là cán chết hai mẹ con thằng nhỏ
chạy bất tử xuống đường.
- Tránh khỏi cán chết người – Thuận tiếp lời bạn – nhưng
xe leo lên lề và tông vào cây trụ đèn. May phước không có ai đi
hay đứng láng cháng ở chỗ đó, nếu không thì thật là chết oan
mạng.
Hiệp không mấy chú ý đến lời tường thuật của hai đứa cho
đến khi chúng cao hứng đố nhau.
- Tao đố mày – Lộc nói – cái xe có cái gì lạ không nào?
- Xe Peugeot, sơn đen – Thuận đáp – Càng bị móp, bể đèn
bên tay trái.
- Ai chả biết là xe Peugeot sơn đen – Lộc cười chế nhạo –
Ai chả biết…
Thuận vội cướp lời bạn:
- Tao hiểu rồi. Tại mày nói không rành chứ. Có phải mày
định nói đến cái xe hoạt động ra làm sao không? Tao thấy nó
cứ lượn đi lượn lại loanh quanh trong thị xã, hết Bãi Trước
đến Bãi Sau. Phải vậy không nào?
- Đúng rồi! – Lộc lại hỏi tiếp – Thế còn gì nữa không đây?
- Còn, còn – Thuận ngập ngừng suy nghĩ – còn chứ! Lúc
trước, khi xe lượn đi lượn lại như vừa nói, nó chỉ chạy với tốc
độ bình thường chứ không quá nhanh như lúc sắp gây ra tai
nạn.
- Giỏi, giỏi! Tao khen mày đó!
- Bây giờ đến lượt tao đố mày đó nghe – Thuận nói.
- Ờ, đố đi, cứ việc!
- Vậy tao đố mày xe bắt đầu chạy như ngựa chứng từ chỗ
nào?
- Dễ ợt! – Lộc đáp – Từ trước cửa Ty Bưu điện.
- Đúng! Nhưng vào lúc nào, biết không?
- Biết chớ! Lúc mười giờ thiếu hai phút đó bồ!
- Giỏi! Thằng bé này thế mà giỏi!
Hiệp ngạc nhiên, ngồi hẳn lên, nhìn hai đứa hỏi:
- Ủa! Hai thằng này làm chi mà điều tra người ta kỹ lưỡng
thế?
- Thưa chú – Thuận đáp – chúng con thả bộ đi loanh
quanh các đường trong thị xã. Xe hơi ở đây ít quá. Không kể
vài chiếc đậu sát lề đường, chỉ có mỗi một chiếc Peugeot sơn
đen này di chuyển. Chúng con gặp nó mấy lần nên để ý.
- Chúng con gặp nó lần chót vào lúc gần mười giờ – Lộc
tiếp lời – Chúng con đang mải châu đầu vào hàng kem bỗng
nghe thấy bên kia đường có tiếng cửa xe hơi đóng ình một cái.
Quay sang nhìn thì thấy người lái xe đậu lại, xuống đường
mua thuốc lá. Rồi ông ấy lên xe phóng đi. Chúng con nhìn
theo. Xe lướt qua mặt tiền Ty Bưu điện, tự nhiên chúng con
ngửng nhìn lên và thấy đồng hồ gần nóc Ty chỉ mười giờ kém
hai phút.
Thuận bỗng reo lên sau một lát im lặng:
- Còn một điều này nữa – nó nói với bạn – tao đố mày, trả
lời được đúng, tao sẽ gọi bằng em. Ông ấy có hành động gì kỳ
lạ không nào?
- Khôn vậy bồ? Trả lời đúng mới được gọi bằng em! Dễ
thường trả lời sai hay không trả lời được thì phải làm cháu
mày sao? Không chơi thế!
- Đâu có chi là lạ! – Thuận phớt tỉnh cãi – Trả lời được thì
làm em tao, bộ không hân hạnh lắm hay sao? Không trả lời
được thì chỉ được làm một thằng bạn ngu đần của tao mặc dầu
tao học thua mày sáu bẩy lớp chi đó.
- Thôi được – Lộc cười nhượng bộ – làm em mày một cái
chơi cũng được. Này nhé : tao thấy trước khi mở máy, ông ấy
nghiêng đầu ngước nhìn lên đồng hồ Bưu điện rồi ngó xuống
đồng hồ đeo tay, gật gù và nhếch mép cười ra chiều đắc ý. Có
điều không rõ ông ta đắc ý vì giờ của ông ta đúng với giờ nhà
nước hay vì sắp đến nơi hò hẹn với bồ.
Thuận reo vang, vỗ lên lưng bạn đồm độp, khen:
- Giỏi đấy! Mày quả xứng đáng làm thằng em học giỏi của
tao, Lộc à!
Hiệp thấy vui lây cái vui hồn nhiên của hai đứa trẻ. Nhưng
trong tia nhìn của chàng dường như có thoáng một chút băn
khoăn. Và chàng nghe chăm chú hơn những lời đối thoại
trửng giỡn của chúng.
- Tên họ thằng chả nghe thật là kỳ cục – Thuận nói – Toàn
những ý là ý mày à!
gì?
- Mày nói sao – Lộc hỏi vặn – Những ý là ý là cái thống chế
- Ủa, vậy mày không nghe ông cảnh sát hỏi căn cước thằng
chả sao? Tao nghe rõ ràng y khai tên là Lý Quý Ý Chí. Bốn
chữ, chữ nào cũng tận cùng bằng ý hết, chẳng phải toàn
những ý là ý là gì?
- Láo, láo! Tao khỏi cần nghe cũng biết tên y là Hoạt. Y ở
cách nhà tao có mấy khu phố. Lối xóm vẫn quen gọi y là ông
Ba Hoạt. Hôm nay, y đeo kính đen quá nên tao không trông
rõ mắt. Gọng kính tuy to nhưng cũng không che kín được vết
thẹo ở thái dương bên tay mặt. Tao nhìn kỹ. Không thể nào sai
chạy được.
Thuận cố cãi:
- Nhưng tao nghe rõ ràng y khai tên là Chí mà. Ông cảnh
sát coi căn cước và thẻ chủ quyền xe cũng chỉ gật gù cái đầu,
rồi mỉm cười, hý hoáy viết chứ có nói gì nữa đâu.
Rồi nó níu tay Hiệp, hỏi:
- Cháu nghe rõ y khai tên là Chí. Vậy y là Chí chứ sao lại là
Hoạt được, phải không chú?
- Phải! – Hiệp trầm ngâm đáp rồi gặng hỏi – Cháu nói tên
họ đầy đủ của hắn ta là gì nhỉ?
- Thưa, là Lý Quý Ý Chí ạ.
- Mặt mũi, tầm vóc ra sao?
- Thưa chú, y cao lớn, dễ đến một mét 70, mặt ngắn, trán
ngắn, tóc hớt cao, nước da đen sạm, đeo kính đen nên trông
không rõ mắt.
Lộc cướp lời, nói xen vào:
- Có cái thẹo lớn ở thái dương bên tay mặt. Ngón tay thô vì
chính y làm thợ sửa xe, có một cửa tiệm nho nhỏ ở mạn gần
nhà cháu. Cháu biết y tên là Hoạt. Thằng Thuận nghe lầm, y
không phải tên là Chí mà là Hoạt. Phải không chú?
- Phải! – Hiệp ậm ừ đáp cho qua.
- Thằng Thuận bảo là Chí, chú ừ cho là phải. Cháu bảo là
Hoạt, chú cũng ừ cho là phải. Vậy chú là ông…
Nói đến đây, Lộc vội ngưng bặt, bưng miệng, tròn xoe mắt,
khẽ kêu:
- Chết cha!
Hiệp mỉm cười, vuốt tóc nó:
- Không sao! – Hiệp nói – Cháu định kêu chú là ông Ba
Phải chứ gì!
Lộc ké né không dám đáp. Hiệp thong thả thò tay vào túi
lấy ra đồng bạc 20 đồng, rồi hỏi hai đứa:
- Đây có phải là 20 đồng không nào?
Hai đứa ngó vào đồng bạc nằm ngửa giữa lòng bàn tay mở
rộng để lộ rành rành mấy chữ “Việt Nam Cộng Hòa” “20
đồng” rồi đồng thanh trả lời:
- Dạ phải!
Hiệp lật đồng bạc để cho chúng thấy hình người nông phu
trong ruộng lúa và hỏi:
- Thế đây có phải là 20 đồng không?
- Dạ phải!
Hiệp cầm đồng bạc giữa mấy ngón tay, tung lên rồi bắt lấy
mấy lần, cười khanh khách trước khi chậm rãi nói:
- Mặt trước là 20 đồng, mặt sau cũng là 20 đồng, nhưng
đồng tiền chú tung lên đây mới thật sự là 20 đồng. Các cháu
hiểu chưa?
Hai đứa ngơ ngác, không hiểu gì cả. Hiệp giảng tiếp:
- Cũng như người lái xe kia vậy. Y có thể là Chí. Y cũng có
thể là Hoạt. Nhưng thực sự y là ai thì… còn phải coi lại đã.
Chàng chậm rãi bước ra xe, vừa đi vừa dặn hai đứa:
- Chiều nay, chú cháu mình về Saigon…
Hai đứa vội kêu lên:
- Theo đúng chương trình, mình còn ở đây chơi hai ngày
nữa mà chú!
- Biết rồi! Nhưng nếu về Saigon sớm để có thì giờ gỡ rối
giùm cho một người khác khỏi mắc tội oan, các cháu nghĩ có
nên hy sinh vài ngày vui chơi ở Vũng Tàu không?
- Dạ nên! – Hai đứa đồng thanh đáp.
Hiệp chưa kịp dặn thêm đã thấy cả Thuận lẫn Lộc đều giơ
tay chỉ về một phía và tranh nhau nói:
- Đó, người lái xe đó. Y đi xích lô ra Bưu điện đó chú!
Hiệp gật gù có vẻ hài lòng, hai tay vỗ lưng hai đứa, nói:
- Hai cháu đi chơi đâu thì đi, nhưng liệu chừng mà về nghe.
Trưa đúng 12 rưỡi gặp chú ở tiệm cơm mọi ngày. Cơm xong,
nghỉ ngơi một lúc, các cháu có quyền tắm gỡ một mách. Chiều
mình về Saigon cho mát…
Thuận cố hỏi gặng khi chú nó sắp bước vào trong xe:
- Chú đi đâu vậy, chú?
- Chú ghé Ty Cảnh sát một lát, rồi cũng ghé Ty Bưu điện
nữa.
- Để làm gì thế hả chú? – Lộc đánh bạo hỏi.
- À, trước hết, để coi vụ trộm lớn lao xẩy ra ở đâu. Rồi kiếm
cách cứu một người nào đó khỏi bị bắt giam oan uổng. Đồng
thời cũng để bố trí tóm cổ một hai tên phạm pháp…
Chiếc Dauphine xinh xắn phóng vút đi. Thuận và Lộc nhìn
theo xe chạy đi một đỗi rồi ngẩn người đứng nhìn nhau không
hiểu chú chúng nó nói chuyện chi mà kỳ lạ vậy.
Chương 04
Hộp Quẹt Máy Và Phong Thuốc
Lá
Phải về Saigon hai ngày sớm hơn chương trình định
trước, Thuận và Lộc cứ tiếc hùi hụi mãi. Biết thế những buổi
sáng vừa qua xuống nước sớm hơn, và những buổi chiều
ngâm mình trong nước lâu hơn để nô đùa với sóng cho đã
thèm.
Bắt chúng cơm nước xong lên đường ngay cũng tội nghiệp,
Hiệp đành cho chúng tắm gỡ thêm một buổi chiều để xâm
xẩm tối hãy về cho mát.
Ba chú cháu cùng ngồi trên băng trước nói chuyện cho vui.
Hiệp chăm chỉ lái xe để mặc cho hai...
 





